Làm bố là điều tuyệt vời nhất

Vậy là sắp tròn một năm, cuộc đời đưa con đến với bố mẹ. Sắp tới sinh nhật con rồi, tự dưng bố thấy buồn, buồn vì thương con không được tham dự không khí đông đúc ấm cúng như của chị Quyên. Thương con vì con có nhiều điều thiệt thòi, thương vì giờ con đã biết và nhận thức, thương con bé bỏng, thương con chưa biết nói những gì mình mong muốn, chỉ khóc và ư ư cằn nhằn thôi.

Gần một tuổi, con đã biết làm nhiều điều, mỗi khi về nhà hoặc đi trên đường, chỉ cần nghĩ đến con là bố có thể mỉm cười, cười vì hạnh phúc khi về tới nhà có một “cục” lon ton bò ra đòi bế, một cục thỉnh thoảng hét ré lên giữa buổi đêm, một cục thỉnh thoảng cưới chúm chím rất đáng yêu, một cục mà làm bố tình yêu dành cho gia đình của mình ngày một lớn lên.

Hiện giờ chưa nghĩ ra quà gì tặng con cả, hôm đó có lẽ bố mẹ sẽ mua cho con 1 bánh gato thật to để cho con nghich thoải mái, trét đầy mặt và chụp hình. ôi mỗi ngày con lớn lên, bố càng cảm thấy mình cũng lớn theo, không có nghĩa là già đi, nhưng bố cảm thấy hạnh phúc khi ở bên mẹ và con. ồ càng ngày càng nghĩ, “làm bố, đúng là điều tuyệt vời nhất” phải không con?

Happy birthday to we

Sắp phải về đưa vợ đi xem “Kung fu panda” nhưng nhìn thấy cơ số người cty mình cheo status, mình cũng bon chen phát.

Đã 1 năm qua đi, có nhiều sóng gió cũng tạm thời lắng xuống, mấy ngày hôm nay mình cảm thấy hăng máu lạ lùng, vi đang được làm, và dường như mọi khó khăn trước đây mình gặp phải, tự dung trong 1 buổi sáng giải quyết thật êm đẹp, mở cho mình bao nhiêu cách để sử dụng hiệu quả đứa con của mình.

Hì hì, là người chẳng bao giờ nhớ nổi những ngày quan trọng, nhưng giờ đây có nhiều người nhắc mình nhớ, dẫu sao cũng là hành phúc, chúc cho FO, trong đó có mình ngày càng mạnh khỏe và phát triển hoành tráng.

Lớn thêm một tuổi rồi

Lâu lắm rồi lại chẳng thấy cảm giác này, năm trước thì mọi người đến chơi cũng đâu vào đấy, rồi quên mất, chừng ấy ngày đã qua, một năm cũng đã qua, cái ngày nóng bức khi mới chuyển về Yên Ninh cũng đã cách đây 1 năm rồi.

Năm nay, cố gắng lắp được cái điều hòa cho vợ, đỡ kêu nóng, cho bạn Bé không kêu, 1 năm sau ngày HằngTD tư vấn, có tài trợ thì nên lắp đi, đúng thật mình làm cái gì cũng tương đối chậm, ruà mà lị, nhưng chắc chắn là mình sẽ làm.

Tối qua, sau 1 đêm thức trắng, lâu lắm mới thức trắng, hix, mệt mỏi, sáng dậy phải về Ninh Bình, mệt đi trên xe cũng chẳng ngủ được, lại còn 2 tiếng ngồi trên cái xe nóng bức mới ra khỏi bến, đường về nhà vợ dài thêm 2 tiếng đồng hồ, may sáng có lót dạ bán bún ngan, không thì chết đói mất.

2 giờ chiều mới lò dò về đến nhà, cái cảm giác yên bình trở lại, chắc mình về tới nhà vợ chẳng phải lo nghĩ gì cả, hí hí, có vụ chơ cờ với bà Hói, mới thấy mình già thật rồi, hix, thời gian thật là có sức mạnh khủng khiếp.

Không như mọi lần cả nhà đi ngủ hết mình lọ mọ đến 2-3 giờ sáng mới ngủ, lần này 10h tối mình đã lọ mọ lên giường, ngủ như chưa bao giờ được ngủ, cũng ko khó khăn chằn chọc lắm. Trong lúc nửa tỉnh nửa mơ, đại khái là có một cơ số tiếng chuông từ em máy N-Gage của mình vang lên, nhưng cũng chẳng thể đánh thức được nỏi mình, thình mình nhớ ko rõ từ mấy giờ mình lật máy ra xem, có một cơ số tin nhắn được gửi, với nội dung… hí hí, làm mình cảm động lắm. Nhưng đáng ghét một chỗ là em máy của mình bị làm sao nên chẳng hiện lên tên người cho mình biết là ai… hix, và cũng nhớ là trong lúc tỉnh mê, em Ring còn nhí nhảnh nháy máy cho mình.

Về đến HN, online, thấy spam của em Pit tong và em Vịt, cảm động quá, cảm ơn các em rất nhiều, đúng là sinh nhật thật đáng nhớ.

Có lẽ sinh nhật của mình trùng với ngày bố làm giỗ ông, nên đôi khi mình cũng chẳng thích mời ai cả, nhưng có người nhớ và chúc mừng mình thế này là vui lắm rùi, vừa nãy cái Linh gọi cho mình lại còn đòi quà cho con nó mới ghê chứ, hí hí, kệ để khi nào chú đền.

Do tình lười biếng cố hứu, mình rất ngại nhắn tin, các bạn thông cảm nhé, mình cảm ơn tất cả mọi người, ai rảnh đến nhà mình nhận giải nhé, dự kiến vào ngày 5.6.2008