Có thể với nhiều người, thành công là những gì họ thực sự mong muốn trong con đường của mình, thành công có thể nhỏ bé, hay lớn lao, điều đó không quan trọng, điều quan trọng nhất họ muốn hoàn thành công việc đó để kết thúc, để được đổi lại một giá trị họ mong muốn: tiền bạc, địa vị, công danh… [Read more...]
Hãy có trách nhiệm với ước mơ của mình
Tối hì hụi làm bảng quảng cáo cho bố, tìm kiếm được bài viết về sách tuyển sinh, đúng quyển của bố được lên trên báo
, thấy bị chém gió, tức cười nhiều hơn là cay cú
.
Từ khi bố mình viết cuốn này, có vẻ lần đận nhiều hơn thành công, múc đích đơn giản là giúp các bạn trẻ, học sinh đang còn ngơ ngác khi rời khỏi trường phổ thông một cái nhìn toàn diện về “dịch vụ” giáo dục tại Việt Nam. Nói thật là với kinh phí được bổ cho giáo dục thì các bác đầu ngày thừa sức hỗ trợ đến tận răng về thông tin cho các thí sinh, đăng này có khi cứ cắm đầu vào học thêm chỉ mong ước duy nhất là được nhảy vào cổng trường đại học, chắc 90% các sĩ tử chẳng có thời gian để biết xem mình sẽ học gì và sẽ làm gì trong tương lai. Cái cuốn những điều cần biết của Bộ Giáo dục thì càng tồi tệ hơn với những con số mã ngành, mã trường vô cảm, may mắn thì có thêm một vài ghi chú về lĩnh vực ngành nghệ đào tạo. [Read more...]
Thay đổi favicon mặc định của Genesis
Trước khi thực hiện việc này, tôi khuyên bạn nên tạo một child theme từ Genesis, tất nhiên để việc thay hook vào Genesis một cách rõ ràng hơn, chú ý khi tạo child theme, hãy tạo thêm tệp functions.php để chứa các hàm php hook vào Genesis nhé. [Read more...]
Những màn “cầu mưa” ngộ nghĩnh nhân ngày Valentine
Tự nhiên năm nay nảy sinh ra lễ hội cầu mưa ngộ thật.
- 14/2 được coi là Lễ cô đơn lớn nhất trong năm.
- Dành cho những người mơ mộng về tình yêu chung thủy.
- Cho tới hành động ngoài đời thực.
- Âm mưu phá đám dành cho những người độc thân.
- Hoạt động rầm rộ nhất là lập đàn cầu mưa để các đôi không đi chơi được.
- Lễ hội cầu mưa bằng 6 thứ tiếng.
- Chaien, Nobita, Doremon... cũng mong mưa
- Yêu chỉ lãng phí thời gian.
Mong ước đầu năm
Tự nhiên mình trở thành “bông sao” khi liên tiếp nhận được lời mời xuất hiện trên 2 show đình đám của TYC, hì hì thôi cuối nắm cũng là dịp bận rộn, nhưng cố gắng để hoàn thành nhiệm vụ của các “lãnh đạo”.
Với những gì đáng nhớ trong năm vừa qua, mình đã chia sẻ cùng Cảm xúc cuộc sống, giờ có lẽ là những mong ước của mình đối với TYC trong năm Nhâm Thìn này:
Vụt lóe lên trong đầu là mong muốn duy nhất, luôn cháy bỏng là các thành viên, đội ngũ đầu bếp của TYC luôn giữ được lửa trong trái tim mình, luôn có cơ hội để chia sẻ, cảm thông cùng những tâm hồn đầy yêu thương. Mong rằng chúng ta sẽ luôn là cộng đồng giàu tình cảm nhất trong thế giới Ảo mà Thật này. [Read more...]
Làm nhảm đầu năm
Buổi tối xa vợ con, vừa làm xong việc chuyển website cho vợ sang Server mới, kiểm tra lượn qua một vòng Facebook em có tình hình gì còn hóng hớt, chợt đọc được một vài dòng của “Nắng Cà chua”, đơn giản chỉ muốn lưu lại, tất nhiên để mà ghi nhớ, bởi vì trí nhớ của tôi vốn đã quá tồi tàn lắm rồi. [Read more...]
Đầu năm mới, nói chuyện đã qua
Tôi có một thói quen dễ từ bỏ nhưng khó làm, đó là lưu lại những suy nghĩ của mình trong năm mới, đôi khi là những ngày cuối của năm, khi các công việc đã đều phải kết thúc. Tôi sử dụng khoảng thời gian này để nhìn lại một năm vừa qua, tự đặt một kế hoạch cho mình trong năm mới.
Trong năm qua, năm 2010, có nhiều việc xay ra đối với tôi, nhưng cũng giống như quy luật của thời gian, nó cứ trôi và tôi cảm thấy chẳng nhở gì cả. Có lẽ vì cuộc sống của tôi diễn ra khá đều đặn, đôi khi cảm thấy những chuyển du lịch ngắn ngủi, hay những lần về thăm bố mẹ vợ cứ ngỡ như một giấc mơ, rồi hết những ngày tháng ấy lại trở về với hiện thực, nhưng lo toàn của cuộc sống này. [Read more...]
Hãy chọn con đường dài nhất để bước đi cạnh nhau…
http://theoyeucau.com/episode/hay-yeu-bang-mot-trai-tim-lanh-lan/#WgBUi
Hãy để chúng ta đưa nhau về
Không phải con đường nào cũng đẹp như một ước mơ
hãy để chúng ta đưa nhau về…
trong thương nhớ…
Có lẽ không ai muốn nhắc về ngày mai lần nữa
có lẽ khoảnh khắc này là thứ còn lại sau tất cả
có lẽ nên mỉm cười để cảm ơn một phần duyên nợ
có lẽ nên dành cho những cơn mưa tối tìm về trên vòm cây than thở
và chúng ta chỉ giữ lại bình yên…
Hãy để chúng ta đưa nhau về như một thói quen
rồi từ mai sẽ từ bỏ…
rồi từ mai có thể người sẽ đi về cùng ai đó…
rồi từ mai một trong hai chúng ta phải học lại cách bày tỏ…
rồi từ mai biết rằng còn quá ít niềm vui được xếp dưới đáy cuộc đời vốn nhiều đau khổ…
làm sao mới tìm thấy được nhau trên con đường này?
Hãy xắn tay áo cao lên một chút để chạm vào cái lạnh đêm nay
vén tóc cho vành tai mà nghe rét buốt
chúng ta cần hôn nhau như lần đầu biết hôn mà vẫn cười khúc khích
cho phép mình nhìn thấy cả quãng đời vào một giây phút
để dù mai sau có đánh mất
vẫn biết cách tìm lại trong giấc mơ!
Hãy để chúng ta đưa nhau về như những ngày xưa
trong tim vang tiếng chuông gió
mỗi bước chân đều có một giọt sương nhắc nhở
mỗi tiếng cười đều có một vì sao cùng rạng rỡ
như thiên đường…
Đừng trách gì và cũng đừng ủi an
hết con đường này sẽ đến con đường khác
biết thế sao chúng ta vẫn muốn dừng mãi nơi con đường đang bước
biết thế sao chúng ta vẫn muốn hoán đổi tương lai thành kí ức
biết thế sao chúng ta cứ phải tự nhủ mình đừng khóc
khi khoé mắt rung lên…
Hãy để chúng ta đưa nhau về trên đường vắng lặng im
vì nhìn thấy nhau còn hơn vạn lời nói
vì được xác tín niềm tin rằng chúng ta chưa bao giờ nông nổi
kể cả khi cần phải đánh đổi
một phần đời…
Hãy để chúng ta đưa nhau về dù là tận xa xôi*…
* Hãy chọn con đường dài nhất để bước đi bên cạnh nhau khi chúng ta không thể biết yêu thương kia tan vỡ vào lúc nào!
Nguyễn Phong Việt








Recent Comments