Kể về những cô em lắm chuyện trong Cầu Vồng thì chắc là cả ngày cũng không hết, có lẽ tôi không có đủ thời gian để hóng hớt cùng các cô nên cũng ít biết được. Chuyện là khi số lượng MC ồ ạt, bản thu gửi về trong đợt đầu ra quân của KNYT kiến cho tôi ngập ngụa trong đống Voice… trời ơi, để làm một chương trình 15 phút, chắc tôi phải mất hơn 30 phút để ngồi hì hục nghe lại bản voice, lựa chọn nhạc nền phù hợp với chất giọng, chỉnh nhạc to nhỏ cho phù hợp với nhịp ngắt… và rồi các cô chị đành hanh đã vô cùng khó chịu khi chương trình lên sóng không “đạt” chất lượng yêu cầu. [Read more...]
Cỏ mềm
Có lẽ đây là bài hát lắm lời nhất mà tôi từng biết, với tôi đây là một bài hát đặc biệt vì nó gắn liền với Cánh Cung, album làm mưa làm gió trong đầu tôi khi mới vào làm tại FMusic, nếu để nói thích, tôi chỉ cảm nhận lúc đầu đúng một đoạn nhạc trong bài này, và rồi khi dần tôi thấm dần thầm dần từng ca từ, thứ mà tôi coi là xa xỉ khi nghe nhạc, với tôi nghe nhạc chứ có phải nghe lời đầu
.
Cỏ mềm có lẽ là bài hát mang lại cảm giác bình yên nhất trong album “Cánh cung”, một bài hát mà tự dưng không biết mình nên nghe bài nào thì tôi lại đem ra nghe những giai điệu mượt mà này.
Hoang mang
Lần đầu nghe Hải Yến hát bài này, thực sự thấy ấn tượng rất mạnh, đôi khi không cần quá kỹ thuật, chỉ cần hòa cùng cảm xúc, tôi thích kiểu hát thỉng thoảng có một vài chỗ dừng lại, hơi sai nhịp một chút, giống như giọng ca đang nghẹn lại để rồi một đợt cảm xúc nào đó lại được dâng trào. Đối với tôi, cảm xúc tự nhiên luôn là điều tuyệt vời nhất của cuộc sống.
Bạn biết mưa có màu gì không?
Nếu như nói những sắc màu của Cầu vồng, ai cũng có thể nhắc đến vài màu cơ bản trong bảy sắc màu đó, nhưng tôi biết rằng không ai nhớ tới màu trắng, sắc màu tạo nên cả bảy sắc thái kia. Đúng như sắc màu ấy, Rain, kẻ mà khối người ghét, nhiều người quý và… trong lúc cảm hứng bị cụt tôi lại ngồi và viết lại theo một chiều hướng tư duy còn lại đó là những bản nhạc nền. [Read more...]
Try To Remember
Lọ mọ vào tìm xem còn ai hát bài này thì thấy bạn Lê Minh, clip này cũng giải thích thắc mắc của mình, vì sao 2 bạn này có tình cảm với nhau. Tiếc là các bạn fan phản ứng kinh quá, để 2 bạn ấy tự chán nhau có phải tốt hơn không? Nhưng Clip này thì rất tuyệt.
Entry for September 28, 2008
Nhân dịp bạn Dế cựa mình sau một thời gian ngủ dài, và tự nhiên lượt comment vào TYC nhiều hơn thường ngày, và cũng nhân lúc mình tự nhiên cảm thấy hạnh phúc.
Tối mấy hôm trước lọ mọ vào vào blog của bạn Dế, mà đúng hơn là CN tuần trước, tự dưng hỏi lại mình một chút, tôi làm TYC vì mục đích gì nhỉ? Có lẽ là do dòng đời xô đẩy, sở thích cả nhân xô đẩy, hay vì một điều gì đó, và có có lẽ tôi nghĩ là điều mà tôi giúp TYC tồn tại đến bây giờ có lẽ là vì tôi cảm thấy mình hạnh phúc khi đem lại cho một ai đó tôi không quen biết một cảm giác hạnh phúc khác.
Tôi ít nghe nhạc trên TYC vì công việc cũng bận rộn, nhưng cái cảm giác sau mỗi tâm sự, mỗi câu chuyện, vài lời dẫn cực kỳ bình dị thân thiện của của Dế, của Blue (vợ mình đấy) mình lại cảm thấy có gì đó khác lạ trong tâm hồn mình, và ngay sau đó mình lại được nghe một bản nhạc, dường như đó chính là thời gian tôi ngẫm nghĩ lại những gì tôi vừa được nghe, cảm giác này không phụ thuộc vào điều gì cả.
Câu chuyện này làm tôi cũng như cô gái trong câu chuyện, cảm thấy suy nghĩ của mình thật nhỏ bé so với cậu bé kia, và đây cũng là một trong những track trong favorite của tôi, tôi thực sự cảm thấy hạnh phúc được sống và được làm những gì tôi đã làm.
Tôi thường ước mình có 48 tiếng để có thể làm mình hạnh phúc hơn nữa.
Recent Comments